[Review] Tuổi Trẻ Mà Điên Một Chút Thì Có Sao?

🔸Chào mọi người,
Mình là Trang Chó.
Mình vừa bước vào giai đoạn thất nghiệp dài hạn lần thứ 3 trong cuộc đời và cũng vừa khéo kết thúc toàn bộ các công việc freelance để chuẩn bị cho chuyến đi xuyên Việt vào ngày mai, 16/7/2020.

Mấy ngày trước mình có viết một bài khá dài: 600 NGÀY ĐI BỤI: SỐNG KHÔNG DŨNG CẢM, UỔNG PHÍ THANH XUÂN; và có lẽ cũng đã tạo nên một làn sóng sục sôi đầy tranh cãi trong các cộng đồng du lịch.

Người khen, kẻ nghi ngờ; chung quy lại vẫn là mối thắc mắc: “Con bé này lấy đâu ra tiền để đi du lịch lâu đến thế?”. Group du lịch, truyền cảm hứng xê dịch và chia sẻ cho nhau những câu chuyện hay về các điểm đến, chốn chơi, đồ ăn ngon…mà lại cứ lăm le đâm dao vào tim người khác bằng những câu hỏi sặc mùi tài chính????

Nhưng sau 2 ngày ngồi cãi nhau tay đôi với từng tài khoản Facebook, mình cũng thấy chán, và thấy hơi cực đoan vì nó làm xấu đi ngọn lửa đam mê xê dịch thực sự, xấu đi một hành trình dài đẹp đẽ trong tuổi trẻ của mình và cũng làm vỡ vụn tính kết nối cộng đồng giữa những người chung đam mê, lý tưởng lớn. Vì vậy, mình vẫn lội vào đây để chia sẻ tiếp một bài viết khác: TUỔI TRẺ MÀ, ĐIÊN MỘT CHÚT THÌ ĐÃ SAO?

🔸 A.KHÔNG CÓ TIỀN, CỨ ĐÒI ĐI, CÓ PHẢI BỊ “ĐIÊN” KHÔNG?
Trước khi những cộng đồng du lịch lớn mạnh một cách bùng nổ như bây giờ, các kênh báo chí, nhà đài vẫn đưa tin về những con người “đi 0 đồng” chứ chẳng phải là không có.
-Trần Hùng John, tác giả của cuốn “John đi tìm Hùng”, anh ấy cũng đã từ Mỹ về Việt Nam đi bụi 80 ngày mà không có tiền bạc gì cả.
-Vừ Già Pó, đồng bào người Mèo Vạc – Hà Giang cũng được báo chí tấm tắc đặt biệt danh là “THÁNH PHƯỢT” khi phượt từ Trung Quốc lạc sang Pakistan tận 18 tháng, hơn 7.000km chỉ với một chấp niệm là bỏ trốn khỏi chỗ làm tồi tàn để quay lại quê hương Mèo Vạc của anh, cũng làm gì có xu nào trong người?
-Hay mới nhất đây thì cả làng cả nước đều dõi theo câu chuyện của anh Trần Đặng Đăng Khoa, người Việt Nam đầu tiên phượt xe máy 1.111 ngày quanh thế giới. Sau đợt cách ly, anh Khoa cũng trả lời báo giới bản thân mang theo tiền dành dụm và cũng nhận được tài trợ nhờ việc làm KOLs.
-Còn rất nhiều những người tuyệt vời ẩn mình trong các group du lịch, hoặc họ ở đâu đó ngoài kia, độc hành, đi bộ xuyên Việt, đi bộ từ Việt Nam sang Alaska, những người hơn 70 tuổi vẫn đi leo núi,…Đó hoàn toàn là người thật việc thật.

Và cái họ cần nhất là lòng dũng cảm, một chút “không bình thường”, chứ chưa chắc điều kiện tiên quyết đã là tiền.

🔸 B. LÀM GÌ ĐỂ KIẾM ĐƯỢC TIỀN: ĐIÊN CUỒNG LÀM VIỆC
Mình kể vài ví dụ ở trên để cho bạn thấy, không có tiền vẫn có thể đi được, nhưng hoặc giả bạn phải là KOLs – người có sức ảnh hưởng tới 1 cộng đồng người; hoặc bạn phải thực sự có một động lực rất rất lớn và sức mạnh ý chí, sự kiên trì, ngoan cường trăm sự bất phục.
Còn nếu bạn là một người bình thường như mình, xuất phát điểm bình thường, làm thế nào để có tiền duy trì đam mê?
PHẢI LÀM. KHÔNG LÀM MÀ ĐÒI CÓ ĂN, ĐÒI ĐI DU LỊCH, CHỈ CÓ ĂN ĐỒNG BẰNG, ĂN CÁT.
Mỗi người một nghề, một trải nghiệm sống, một chuyên môn, kinh nghiệm, tài năng khác nhau nên mình cũng không chắc khi được giải đáp về câu hỏi: “Trang Chó lấy đâu ra tiền để đi lắm thế?” thì các bạn cũng sẽ làm được theo những gì mình đã làm.
Mình cũng chỉ là một cô gái 25 tuổi, nỗ lực kiếm tiền và làm việc giữa đất Thủ đô hoa lệ, bon chen. Nhưng mình điên cuồng kiếm tiền trong phạm vi năng lực của bản thân (không phạm pháp, không vi phạm đạo đức xã hội). Và vì thế, mình có tiền tích lũy và lại không ngừng làm việc để kiếm tiền ngay cả trong lúc đi. (người ta gọi là nghề freelancer đấy các bác).
Để mình kể qua một vài nghề mình đã từng làm để các bạn hiểu sơ sơ về quá trình “kiếm cơm” của mình: đi đóng giày ở xưởng, bán tranh, bán đồng hồ, bán áo nịt ngực, bán vé máy bay online, viết content PR, chế nhạc, làm diễn viên nghiệp dư đoàn nào gọi thì đi, viết kịch bản, trợ lý đạo diễn, làm CTV cho nhiều trang tin điện tử, viết sách, làm các công việc fulltime ở vài công ty trong Hà Nội…
Nói chung cứ việc gì trong tầm với mà kiếm được ra tiền thì mình đều làm.
Mình bắt đầu kiếm tiền từ hồi lớp 3: viết bài cho báo Toán Tuổi Thơ, Văn Tuổi Thơ.
Đến Đại học thì hầu như 18-19h/ngày là mình kè kè bên cái máy tính để viết báo, làm PR hoặc làm kịch bản, nhạc chế. Lên lớp cũng làm, về nhà làm, bạn cùng phòng ngủ vẫn làm.
Ra trường thì đi làm công sở, trưa tranh thủ đi lấy hàng, lên công ty mọi người ngủ trưa thì mình gói hàng, tiếng băng dính kêu rẹt rẹt to quá thỉnh thoảng lại bị chửi, tối tan sở lại về làm việc ngoài….
Cứ như vậy đầu tắt mặt tối suốt mấy năm, ngẩng đầu lên thấy mình cũng có trong tay một chút vốn liếng.
Nhưng tiền mà để đi du lịch thì đâu phải là cầm một cục ném đi??? Phải vừa tích cóp vừa làm lụng tiếp, vì tài chính của mình phải chia nhỏ phục vụ cho rất nhiều mục đích khác trong đời sống: lo cho gia đình, em gái, để phòng bị cho tương lai… Đấy không nói thì lại bảo ôi giời nó còn trẻ chả có gánh nặng gì nên mới thế…Ai cũng có gánh nặng trên vai cả thôi, người ta muốn bạn thấy hoặc không. Và quan trọng là bạn chọn lựa điều gì, phụ thuộc vào bạn.
Chung quy lại, đừng có ngồi đấy thắc mắc vì sao người khác lại có tiền đi du lịch. Với một lao động chân chính, một người đủ năng lực tư duy –tri thức– sức khỏe, bạn hoàn toàn có thể kiếm được tiền ít hoặc nhiều, tích cóp lại một khoản nhỏ để đi đây đi đó.
Hiện tại mình đã dừng việc bóc lột bản thân quá đáng 20h làm việc/ngày với 5-6 đầu việc khác nhau. Mình dành thời gian để chăm sóc phần bên trong của bản thân, làm việc vừa đủ và kiếm tiền vừa đủ, âu cũng là phần thưởng cho sự nỗ lực suốt 4 năm Đại học.

🔸 C. BỨT PHÁ TƯ DUY: ĐIÊN TỪ SUY NGHĨ ĐIÊN RA
“Đối với những ước mơ, ấp ủ, hoài bão của chính mình (hoặc của bất cứ ai), xin hãy tiếp nhận chúng bằng sự hứng thú, tình yêu thương chứ không phải là bằng sự so sánh, hoặc một cái nhìn HÀ KHẮC. Nhưng đừng vay mượn ước mơ của người khác, vì đây là cuộc đời của bạn, duy nhất, một lần.
Chỉ cần bạn biết cách lắng nghe, nuôi dưỡng sự bình an, nghị lực, niềm say mê từ bên trong thì tự khắc tiền bạc, mối quan hệ rồi sẽ đủ đầy, sâu sắc”.

——
Mẹ mình thường bảo mình là “giặc cái” vì suốt ngày đi phớt (phượt) mà chẳng chịu lo sự nghiệp, chồng con, trong khi năm 2019 là năm được tuổi để lấy chồng. Cớ nhưng mà lấy chồng, đẻ con mà dễ như mua rau thì cũng xin là tốt nghiệp Đại học một cái, ngày hôm sau mình cũng đẻ luôn cho được tiếng thơm thảo.

Nhưng thật tiếc, mình lại có những suy nghĩ khác thường bắt đầu từ năm 22 tuổi. Mình lờ mờ nhận ra việc cứ đi làm ở công sở đến chết, xong về nhà uể oải, rồi vớ lấy thằng nào đó cưới xin, dăm bữa nửa tháng cãi nhau 1 lần cho thêm gia vị cuộc sống…nó “sai sai”. Lắm lúc tan làm giữa cái sự tắc đường điên đảo của Thủ đô, mình cũng vài lần đeo tai nghe, nghe mấy bài nhạc Đen Vâu rồi bật khóc vì thương cho số phận của mình.

Mình không phải như thế. Dù rất khác thường, khác người, không giống số đông, nhưng mình không phải như thế.
Nếu chôn vùi tuổi trẻ trong vòng xoáy tiền bạc, điên cuồng lao động mà chẳng có mục tiêu gì rõ ràng, chẳng biết mình là ai, mình sẽ trở thành gì…thì thực sự là một cuộc đời buồn bã.

Từ lúc đó, một câu nói như thế này đã luôn ám ảnh mình: “Người ta, hiếm ai có đủ thời gian, tiền bạc, dũng khí, sức khỏe để đi và làm điều mình thích. Ai cũng có đam mê, nhưng không phải ai cũng dùng đến nó. Nếu được lựa chọn và đủ năng lực để lựa chọn, tại sao lại không làm điều ấy NGAY VÀ LUÔN, cứ phải đợi đến SAU NÀY – một khoảng thời gian vô định chẳng ai biết trước?”

Vì sự tác động lớn từ những yếu tố khách quan đó, cùng với niềm khao khát đi khám phá bản thân, tin rằng bản thân mình vẫn còn có rất nhiều điểm khó hiểu, mình đi ra ngoài, để hiểu được những cái bên trong mình.

Việc đi suốt, chẳng thấy làm việc gì cả, trong mắt người đời là một trò điên rồ, vô bổ. Còn trẻ không lo làm chỉ thấy lo chơi??
Nhưng bạn ạ, mỗi người một cuộc đời. Bạn được tự do ngôn luận, chõ mồm vào chê bôi ai đó lông bông nhưng bạn không cho họ tiền bạc, ơn huệ, bài học,…nên rốt cuộc thì, cuộc đời ai vẫn là người đó quyết định.
“Đi đi em, còn do dự trời tối mất”…

🔸 D. CON GÁI, ĐI MỘT MÌNH, CÓ NGUY HIỂM/CÔ ĐƠN KHÔNG?
Bản thân mình là một cá thể rất mâu thuẫn. Mình rất sợ điều gì đó, nhưng mình thường làm điều ngược lại.
Mình thích ngủ, thích nằm ườn 1 chỗ nhưng cũng rất thích xê dịch, cả ngày đi bộ 17-20km dưới nắng cũng vẫn ổn.
Mình sợ độ cao nhưng hầu như mấy trò mạo hiểm ở miền Bắc và những quốc gia mình đến, mình đều tham gia thử.
Giống vậy, mình hướng ngoại, thích được giao tiếp và rất hòa đồng nhưng lại đi du lịch 1 mình rất nhiều.
Ban đầu khi mới “tập đi”, mình cũng cố nài nỉ bạn bè thân thiết đi cùng nhưng lại không có ai đủ khả năng về thời gian, sức khỏe, tài chính để đi cùng dài ngày như vậy cả. Ai cũng có công việc và những lo toan, lý tưởng riêng.
Bởi vậy, ban đầu, mình đi 1 mình là vì…không có ai đi chung.
Sau đó, khi tận hưởng được việc đi 1 mình, mình thấy nó có những ý nghĩa rất riêng và mình “cảm” được nó.
Mình có nhiều thời gian để “nhìn sâu vào bên trong”, tức là dùng những hình thức như nghe nhạc, đọc sách hoặc chỉ đơn thuần là nhắm mắt nhưng vận động dòng suy nghĩ, để nói chuyện với chính mình, cảm nhận về bản thân một cách rõ ràng hơn.
Và khi đi 1 mình, bạn chính là người tự vẽ lên câu chuyện hành trình của mình, mà không có sự can thiệp của ai cả. Gặp gỡ ai, ngủ giờ nào, đi đâu chơi, thậm chí trải qua điều tồi tệ và những biến số khó lường như thế nào, được ai giúp đỡ, đều là những “kí ức độc quyền” khó quên trong hành trình tuổi trẻ.
Điều đó giúp mình khôn lớn hơn, hiểu biết nhiều hơn và có được những bài học quý giá.
Mình cũng không thấy cô đơn gì luôn mà cực kì tận hưởng cảm giác đi 1 mình hihi.
Nhưng mình vẫn đi cùng cả bạn bè nữa nhé, chứ không phải cả 600 ngày này mình đều đi một mình hết, đừng có chụp cho tui cái mũ đó nhaaa.

Còn việc là con gái mà cứ lang thang một mình nên mình cũng phải nghiên cứu rất kĩ về nơi mình sẽ đến, tâm thế luôn sẵn sàng đón nhận mọi sự. Càng nghiên cứu kĩ thì càng có lợi cho bản thân.

🔸 E. MỘT VÀI “BÍ KÍP VÕ CÔNG” TUI DÙNG SUỐT 2 NĂM QUA:

Trước khi đi mình phải lên plan rất kĩ, thậm chí nghiên cứu mất vài tháng để giảm tối đa rủi ro trong hành trình dài.
Mình thường book vé máy bay sớm, còn tiền chi tiêu trong hành trình của từng chặng thì sẽ tích cóp tiền lương các tháng khác để dành. Như vậy thì chi phí tổng cho 1 chuyến đi sẽ không quá lớn, không phải là gánh nặng nữa, tức là bạn chia tiền thành từng cục nhỏ để dành riêng đừng đụng vào ấy, có ít để ít, đi gần thôi; có nhiều thì đi xa hơn. Mình liên tục làm việc online, freelancer trong lúc đi nên vẫn có khoản thu nhập túc tắc.

Bên cạnh đó, mình luôn cố gắng chi tiêu hợp lí, không quá hoang phí để phát sinh không quá cao so với dự trù.
Trước khi đi chặng dài, mình cũng tích cóp 1 chút tiền đủ để sống 2-3 tháng nếu thất nghiệp dài hạn, không dùng vào mục đích gì hết, chỉ gửi tiết kiệm để an tâm.

Tips thì chung quy lại vẫn sẽ nghiên cứu và chuẩn bị mọi thứ thật kĩ ở nhà: vé máy bay đặt sớm trước 3-6 tháng, chọn nơi ở dorm rẻ nhưng an toàn, được review tốt và điểm trên các trang booking trên 7.2 điểm; tìm hiểu kĩ về các điểm sẽ đến; thời tiết, chuẩn bị thuốc men và tìm hiểu về luật hàng không ở nước đó (cấm gì, cần mang gì theo, cần chuẩn bị những câu trả lời tiếng Anh nào nếu bị hỏi).
Đặc biệt con gái đi 1 mình thì luôn phải có sự đề phòng nhất định nữa, ngu tiếng Anh quá mấy lần bị Tây gạ chịch mà đ biết gì luôn, vì có hiểu Netflix & chill là gì đâu, cứ nhắn lại tao không thích xem hoạt hình đâu, mày xem một mình đi, mà trong khi rõ ràng ý tứ của tụi nó hơm phải vậy huhu. Ngu tiếng Anh nhiều khi cũng có lợi vl.

🔸🔸🔸 Còn rất rất nhiều điều muốn nói, nhưng thôi để bài khác không gần 2.500 chữ mất rồi.
Ngày mai mình lại tiếp tục một hành trình mới toanh – đi xuyên Việt theo QL1A và đường Hồ Chí Minh. Mình đi trong Việt Nam cũng khá nhiều nhưng lại chưa có gan để đi xuyên Việt đường dài, đây sẽ là một trải nghiệm thực sự đáng nhớ ở tuổi 25.
Hiện tại mình vẫn chưa tìm được chỗ ở tại Vũng Tàu, HCM và Tuy Hòa nên rất hy vọng có thể kết nối với các bạn người địa phương để xin được giúp đỡ chỗ nghỉ hoặc gặp gỡ nhau cà phê cà pháo kể linh tinh cho nhau nghe để có thêm động lực xê dịch dài lâu.
Cảm ơn các bạn đã đọc đến tận đây

#checkinVietNam #xuyenViet #trangchoreview
Nguồn: Nguyễn Thuỳ Trang – Facebook Groups: Check in Vietnam

Xem thêm ở dưới này cả nhà nhé!


 

 

 

Content Protection by DMCA.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *